Tổng kết năm học rồi, đang nghỉ hè, thế mà đêm qua lại gặp ác mộng khi thấy mình vội vội vàng vàng chạy lên lớp mà chưa chuẩn bị giáo án, đứng đực ra xấu hổ với học sinh. Đúng là quá ác mộng. Nên lúc đấy, trong giấc mơ cái đứa đứng đực ra đấy đã tự hứa, sẽ chuẩn bị giáo án ngay từ những ngày hè, thật kĩ, thật hay. Và sáng nay, như nhiều ngày qua, mình lại thức dậy lúc 9h và ngồi mạng đến giờ nấu cơm. Chả biết khi nào mới bắt đầu công cuộc soạn bài nữa.
Nói đến tiền thì quả thực là câu chuyện đau đầu rồi, nhưng mà dạo này nó chẳng làm mình thấy rầu đời nữa. Nhiều khi cảm giác thèm thèm cái gì đó lại khiến mình buồn cười. Và tự nhiên sáng nay, pha cốc cafe rồi đổ thêm một hộp sữa TH vào nữa, uống thấy ngọt ngào kinh khủng, mơ ước rằng, sau này mình chỉ cần đủ tiền để mỗi sáng có cái gì đó nhét vào bụng trước khi được uống một cốc cafe như thế, là quá đủ cho cái soul của mình.
Lại onl, lại đọc. Biết , không có hoạt động nào là vô dụng, ngay cả khi mình chỉ ngồi với cái máy tính, xem thế giới xung quanh và chẳng kiếm đc đồng tiền nào. Vì đã học được, biết được, hiểu được vô khối thứ. Đặc biệt thích thú với những người bạn vô cùng thú vị của mình. Phát hiện ra một chân lí ( đã cũ) : Tốt nhất là nên giỏi một thứ và hiểu biết về nhiều thứ. -> để phục vụ công cuộc dạy học của mình. Nếu như những người bạn như Giang Trang, Quốc Bảo, Falla….cho mình nhiều kiến thức khác nhau về thẩm mĩ âm nhạc, nếu như những người như Việt Khánh, chị Thảo, Dũng Kurt, hay Hà Kin,Bảo Ngọc ….giúp mình hiểu thế nào là hội họa, nhiếp ảnh đích thực…… dù họ đôi khi chỉ là những người bạn ảo, thì tại sao mình lại không tự tạo cho chính mình một thứ vốn riêng, của riêng như thế về cái mình đang thực sự đam mê và theo đuổi. Và biết đâu, người khác cũng thấy nó hay và biết được thêm nhiều điều.
Thầy hiệu trưởng Vương Dương Minh, ít khi phát biểu mà cuốn hút mọi ng, nhưng nếu nghe kĩ, sẽ thấy đôi khi thầy rút ra được những điều rất đúng đắn. “Muốn thành công, dù là bất cứ thứ gì, luôn cần phải có lòng say mê”.
Mình đã lựa chọn được niềm đam mê, và sẽ theo đuổi nó. Để một ngày nào đó không còn phải theo đuổi nữa mà sẽ làm chủ được nó, làm giàu cho bản thân từ nó, giàu về mọi thứ.
Và thật vui vì đã có nhiều những người bạn biết trân trọng và tôn vinh những giá trị đích thực của cuộc sống. Họ đã định hướng, phần nào đó cho mình.
Trời vẫn mưa, từ nhiều ngày nay, và chỉ thích nghe “Khu vườn yên tĩnh”.





![CafeNhan [oot]](http://lucki13.files.wordpress.com/2011/12/cafenhan-oot.jpg?w=610)

